Gác Trịnh Café ở Huế, nơi mang đậm hơi thở hoài niệm và lưu giữ dấu ấn âm nhạc của Trịnh Công Sơn. Hãy nghe Nguyễn Công Sơn (Thừa Thiên Huế) một travel blogger nổi tiếng bật mí .
Nếu đã một lần đến Huế,mình tin bạn sẽ muốn tìm một chốn lặng để lắng nghe thành phố. Gác Trịnh Café chính là địa chỉ mình muốn gợi ý cho những ai yêu không khí yên tĩnh và đậm dấu xưa. Quán mang tên của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và được nhiều người tìm đến như một nơi để thả hồn vào những giai điệu cũ. Dù đã qua nhiều năm,nơi đây vẫn giữ vẻ mộc mạc như thuở ban đầu.
Gác Trịnh nằm ở tầng 2,số 203/19,dãy nhà C,khu tập thể Nguyễn Trường Tộ,khá dễ tìm nếu bạn để ý bảng chỉ dẫn nhỏ ngoài ngõ. Từ đường chính,bạn rẽ qua lối hẹp rồi đi tiếp vài bước là gặp chiếc cầu thang gỗ dẫn lên gác. Con đường nhỏ và bậc thang cũ làm mình thấy như đang ghé thăm nhà của một người bạn chứ không phải quán cà phê. Cảm giác quen thuộc đến mức khiến chuyến đi của mình bỗng nhẹ tênh.

Ảnh được sưu tầm
Bước qua từng bậc,tiếng gỗ kêu lách cách tạo thêm chút hồi hộp thú vị. Không gian tầng dưới khá yên tĩnh,giúp mình chuẩn bị tâm thế trước khi vào không gian chính. Khi đẩy cửa,mùi gỗ cũ và hương cà phê quyện lại chào đón bạn. Từng chi tiết nhỏ nơi lối lên cũng đủ kể về tuổi đời và nét bình dị của quán.
Theo những người gìn giữ quán kể lại,đây từng là nơi nhạc sĩ Trịnh Công Sơn sống và sáng tác vào thập niên 60–70. Nhiều bản tình ca đầu tiên của ông được viết ngay bên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ này. Nghe câu chuyện ấy,mình chợt hình dung hình ảnh ông lặng lẽ bên trang giấy,từng giai điệu chậm rãi hình thành. Không khí trầm lắng trong quán khiến ký ức ấy như hiện ra rõ rệt.
Quán được thiết kế giản dị với sàn gỗ,cửa sổ cũ và những bộ bàn ghế thấp. Ánh sáng tự nhiên chiếu qua cửa,tạo nên những mảng sáng tối đan xen rất ấn tượng. Mỗi lần gió nhẹ lùa vào,hương gỗ cũ hòa cùng mùi cà phê lan tỏa khắp phòng. Cả không gian như đang giữ trọn nét bình yên của Huế.

Ảnh được sưu tầm
Từ ban công nhỏ,mình có thể nhìn xuống con phố bên dưới. Tiếng xe thưa thớt,vài bóng người chầm chậm đi qua tạo nên một bức tranh rất đời thường. Những ai mê chụp ảnh sẽ tìm được nhiều góc đẹp,nhất là vào lúc nắng sớm hoặc chiều muộn. Quán không quá rộng nhưng sắp xếp hợp lý,để ai đến cũng tìm được chỗ ngồi vừa ý.
Menu của Gác Trịnh gọn gàng với cà phê,trà và vài món nước quen thuộc. Mình gọi một ly cà phê sữa đá,hương vị đậm đà vừa đủ,đúng kiểu Huế. Giá cả hợp lý,thích hợp cho cả sinh viên lẫn khách du lịch. Nhân viên phục vụ thân thiện,tạo cảm giác thoải mái như đang trò chuyện với người quen.

Ảnh được sưu tầm
Âm nhạc là phần khiến mình lưu luyến nhất. Quán mở nhạc Trịnh suốt cả ngày,âm lượng vừa phải để bạn dễ thả tâm trí. Ngồi nhâm nhi cà phê,nghe từng ca từ quen thuộc,mình thấy như đang trôi chậm theo dòng thời gian. Trải nghiệm ấy để lại một ấn tượng khó quên sau chuyến đi.
Đừng quên mang theo máy ảnh hoặc điện thoại sạc đầy pin. Nhiều góc nhỏ trong quán,từ kệ sách đến cửa sổ,đều có thể trở thành kỷ niệm đẹp trong chuyến đi. Một cuốn sổ tay cũng sẽ hữu ích nếu bạn muốn ghi lại vài dòng cảm xúc. Mình tin đây sẽ là nơi bạn tìm thấy sự yên bình hiếm có giữa nhịp sống bận rộn.