Rời xa sắc đỏ bụi bặm đặc trưng của đất trời bazan, có một Gia Lai hiện lên đầy trữ tình và lãng mạn qua dải lụa cỏ hồng bồng bềnh trên đỉnh đèo Chư Sê.
Khi mặt trời tắt nắng, Pleiku bắt đầu kể câu chuyện rất riêng của mình bằng gió lạnh, cà phê nóng và những con phố yên ả.
Mỗi lần bấm máy ở Gia Lai, tôi nhận ra mình không chỉ chụp cảnh, mà đang giữ lại những khoảng lặng rất riêng cho tâm hồn.
Gỏi lá rừng Gia Lai là một món ăn đặc biệt, là hương vị lớn lên cùng núi rừng, thấm vào ký ức của những người sinh ra và sống giữa đất đỏ bazan.
Có những món ăn không chỉ để no bụng, mà còn để người ta nhớ - nhớ một vùng đất, một nhịp sống, và cả tuổi thơ lẫn vào mùi khói bếp sớm mai. Với tôi, phở khô Gia Lai chính là một ăn như vậy
Có những vùng đất không cần đợi đến đúng “mùa đẹp” để yêu, bởi mỗi thời khắc trôi qua đều mang một vẻ quyến rũ riêng. Và Gia Lai chính là một nơi như thế.
Từ những con đường uốn lượn giữa rẫy cà phê đến tiếng thác rền rĩ vọng ra từ rừng, hành trình đến Thác Chín Tầng bắt đầu nhẹ nhàng nhưng kết thúc đầy phấn khích.
Giữa mùa khô Gia Lai, theo bước chân người làng Pyang để chứng kiến một nghi lễ mà với người Ba Na, đó là cuộc chia ly đẹp nhất.
Đi Gia Lai, điều khiến khách phương xa băn khoăn nhất không phải là chơi đâu, mà là làm sao chọn được món quà mang trọn hương vị của vùng đất bazan này.
Có những món ăn không chỉ khiến ta nhớ vì hương vị, mà còn vì cách chúng gói trọn ký ức, văn hóa của một vùng đất, và gà nướng cơm lam ở Pleiku chính là một trong số đó.
Trở về Kbang, giữa màu đất đỏ bazan quen thuộc, tôi không tìm kiếm sự náo nhiệt mà lặng lẽ lắng nghe tiếng khung cửi lách cách đã dệt nên tuổi thơ tôi và cả linh hồn văn hóa của người Bana.
Nếu ai đó nói Pleiku chỉ có nắng gió và bụi đỏ bazan, có lẽ họ chưa từng để lòng mình lạc bước vào Biển Hồ Chè, nơi cất giấu những nốt trầm dịu dàng và xanh ngát nhất của phố núi