Hành trình cảm nhận chậm rãi và chân thành về chùa Tra Am – nơi mang đến sự tĩnh lặng và bình yên cho những ai tìm về Huế với tâm thế lắng đọng. Hãy nghe Nguyễn Công Sơn (Thừa Thiên Huế) một travel blogger nổi tiếng bật mí .
Giữa lòng thành phố Huế dịu dàng,có một nơi khiến mình nhớ mãi bởi vẻ thanh bình và tách biệt khỏi thế giới xô bồ ngoài kia – đó là chùa Tra Am. Chùa nằm nép mình ở phường An Tây,bên lưng chừng đồi Ngũ Phong,gợi cảm giác như đang lạc vào một trang sách xưa.
Không gian ở đây làm người ta dễ lắng lại,như có gì đó kéo tâm trí mình chậm lại một nhịp. Từ cổng bước vào,chỉ có tiếng chim và lá xào xạc,cảm giác như tách khỏi hoàn toàn thế giới bên ngoài. Những cây cổ thụ toả bóng mát cả khuôn viên,bên dưới là lối đi lát đá đơn sơ. Mỗi bước chân cứ nhẹ nhàng mà yên ổn đến lạ.

Ảnh được sưu tầm
Chùa được thành lập vào năm 1923 bởi thiền sư Viên Thành – một vị sư xuất thân từ hoàng tộc,sống giản dị và có tâm tu hành sâu sắc. Lúc mới lập chùa,ngài chỉ dựng một am tranh đơn sơ dưới chân núi Ngũ Phong,lấy tên là "Tra Am" với nghĩa là “cái am để pha trà”. Cái tên giản dị này bắt nguồn từ một tích xưa trong kinh sách Trung Hoa,thể hiện sự tôn kính của thiền sư dành cho người thầy của mình. Tra Am vì vậy không phải là tên khoe mẽ,mà rất đỗi khiêm nhường và gần gũi.
Vị trí dựng chùa cũng được chọn kỹ,nơi có suối,có cây,có đồi – những yếu tố cần thiết để tạo nên một không gian an tịnh cho việc tu hành. Thiền sư Viên Thành đã rời chốn phồn hoa để về đây tu hành,sống kham khổ và kiên định với đạo pháp. Mình cảm nhận được sự tôn nghiêm ấy khi bước vào chùa – từng bức tường,mái ngói rêu phong đều như thấm đẫm thời gian. Dù trải qua gần trăm năm,nét mộc mạc ấy vẫn được giữ gìn nguyên vẹn.
Chùa Tra Am mang phong cách kiến trúc mộc mạc,phần lớn là gỗ và mái ngói,hòa cùng cảnh sắc thiên nhiên xung quanh. Ngay phía trước là một cây cầu nhỏ bắc qua con suối,nối vào sân chùa với hàng tre và khóm trúc. Không gian ấy khiến người ta như đang bước vào một bức tranh thủy mặc,nơi gió,nước và đá quyện lại thành nhịp thở yên bình. Mỗi khi mình ghé qua,lòng lại nhẹ nhõm như vừa được gột rửa bụi trần.

Ảnh được sưu tầm
Sân chùa khá nhỏ,nhưng mọi thứ đều được sắp đặt có chủ ý,từ vị trí cây cảnh cho đến hướng nhìn ra núi. Căn chánh điện tuy không lớn,nhưng có cảm giác ấm cúng và linh thiêng,nhất là vào buổi sớm khi nắng xuyên qua mái ngói rêu xanh. Không có sự phô trương,mà chỉ có sự dung dị khiến lòng người chùng lại. Đây là kiểu nơi mà chỉ cần ngồi xuống vài phút là đã thấy tâm mình lắng xuống rõ rệt.
Một trong những điều khiến mình ấn tượng khi tìm hiểu về chùa Tra Am là câu chuyện về cặp rắn "tu hành". Vào khoảng những năm 1940,có hai con rắn thường bò vào chánh điện đúng vào những ngày mùng 1,rằm và 30 âm lịch. Chúng chỉ lặng lẽ nằm yên dưới bàn thờ,không hề làm hại ai,và sau buổi tụng kinh thì lại lặng lẽ rút lui. Nhiều người dân xung quanh chứng kiến và coi đó là điềm lành,là điều linh thiêng khó lý giải.
Mỗi lần đến chùa Tra Am,mình đều có cảm giác như vừa được trở về chính mình sau những ngày mỏi mệt. Không gian nơi đây giúp mình cảm nhận rõ hơn từng nhịp thở,từng tiếng chim hót hay chiếc lá rơi nhẹ trong gió. Ngồi ở sân chùa,ngắm dãy núi xa xa,lòng như được vuốt ve,dịu lại sau bao lo toan ngoài kia. Mình nghĩ ai từng đến đây đều sẽ giữ cho riêng mình một khoảng bình yên nhỏ.

Ảnh được sưu tầm
Nếu bạn đang có kế hoạch khám phá Huế,hãy thử dành một buổi sáng đến chùa Tra Am. Không phải để cầu xin điều gì,mà chỉ để thả mình trong không gian tĩnh lặng và tìm lại sự cân bằng cho tâm hồn.