Mứt vỏ thanh trà, nơi từng miếng mứt kể lại câu chuyện của sự khéo léo, tinh tế và lòng lưu luyến với miền đất thơ. Hãy nghe Nguyễn Công Sơn (Thừa Thiên Huế) một travel blogger nổi tiếng bật mí .
Ở Huế,có những điều nhỏ bé nhưng đủ khiến người ta lưu luyến mãi – như một miếng mứt vỏ thanh trà mềm dẻo,thơm dịu,đọng lại đầu lưỡi chút hậu vị đắng nhẹ mà đầy duyên. Ai từng đến Huế có lẽ đều nhớ hương hoa sữa,tiếng chuông chùa,và cả vị ngọt thanh của những thức quà dân dã như thế. Mứt vỏ thanh trà,nghe thì giản dị,nhưng lại là một lát cắt rất mộc mạc và sâu sắc trong bức tranh ẩm thực của vùng đất này.
Vỏ thanh trà thường được lấy từ những quả chín mọng vào mùa cuối hè. Sau khi gọt lấy lớp vỏ vàng,người ta sẽ ngâm,rửa và sơ chế để loại bỏ vị đắng gắt ban đầu. Qua bàn tay khéo léo của người Huế,lớp vỏ ấy dần trở nên mềm mại,dẻo dai và giữ được mùi thơm đặc trưng. Cảm giác như từng miếng mứt là kết tinh của thời gian và sự tỉ mẩn từ người làm.

Ảnh được sưu tầm
Điều khiến mứt vỏ thanh trà đặc biệt là sự cân bằng giữa vị ngọt nhẹ và hậu vị hơi the the,rất dễ chịu. Mỗi lần nhai là như cảm nhận được vị nắng Huế ngấm vào từng sợi mứt,vừa gần gũi vừa quyến rũ. Không quá gắt,không quá ngọt,mứt mang theo sự chừng mực – y như cách người Huế ăn nói nhỏ nhẹ mà sâu sắc. Mình thích nhất là cảm giác miếng mứt tan dần trong miệng,để lại chút thơm thoảng và mát mát nơi đầu lưỡi.
Vị ngon của mứt không đến từ các loại phụ gia hay hương liệu,mà là vị tự nhiên của quả thanh trà sau khi được chăm chút. Vỏ thanh trà được thái sợi đều tay,ướp đường trong nhiều giờ cho thấm vị. Sau đó,từng mẻ mứt được sên lửa nhỏ cho đến khi đạt độ trong và dẻo đúng chuẩn. Cách làm ấy vừa đơn giản nhưng lại đòi hỏi sự nhẫn nại và tinh tế.
Đầu tiên,người làm sẽ gọt vỏ thanh trà thật mỏng,cố gắng lấy đúng phần vỏ ngoài mà không để dính quá nhiều cùi trắng. Phần vỏ sau đó được ngâm qua nhiều lần nước muối loãng để làm dịu bớt vị đắng. Tiếp đến là công đoạn luộc sơ rồi vớt ra,để ráo,trước khi đem ướp đường trong vài tiếng đồng hồ. Từng bước đều được làm thủ công,không máy móc,để đảm bảo giữ được vị nguyên bản của trái cây.

Ảnh được sưu tầm
Sau khi ướp đủ thời gian,mứt được đưa lên chảo sên đều tay,đòi hỏi người đứng bếp phải kiên nhẫn và quan sát liên tục. Nhiệt độ và thời gian sên rất quan trọng,vì chỉ cần lơ là là mứt có thể khét hoặc mất màu. Người Huế thường chọn sên bằng nồi gang và lửa than để giữ ổn định nhiệt độ. Khi mứt chuyển sang màu vàng óng và có độ bóng nhẹ là lúc có thể bắc xuống và để nguội.
Nếu bạn có dịp ghé thăm Huế và trót yêu hương vị thanh nhã của mứt vỏ thanh trà,thì đừng quên mang một ít về làm quà. Món mứt này được bày bán tại nhiều nơi trong thành phố,từ các cửa hàng đặc sản có thương hiệu đến những gian hàng bình dị trong chợ truyền thống. Bạn có thể ghé chợ Đông Ba để tìm những gói mứt được làm thủ công bởi người dân địa phương,hoặc đến các cửa hàng như Mộc Truly Huế,Hue Farm để chọn mua sản phẩm được đóng gói đẹp mắt,phù hợp làm quà biếu.

Ảnh được sưu tầm
Trong hành trình khám phá ẩm thực Huế,mình thật sự bất ngờ khi một món đơn giản như mứt lại có thể để lại ấn tượng sâu đậm đến thế. Đó không phải là món ăn cầu kỳ hay đắt đỏ,mà là thứ làm từ sự tiết kiệm và sáng tạo của người dân nơi đây. Sự tỉ mẩn,khéo léo trong từng bước chế biến tạo nên một món ăn tuy nhỏ nhưng rất tròn vị. Mỗi lần nhớ lại là mình lại thèm cảm giác nhai miếng mứt ấy dưới tán cây thanh trà xanh mát.