KHÁM PHÁ VẺ ĐẸP RỪNG TRÀM TRÀ SƯ Ở AN GIANG
Rời xa khói bụi và nhịp sống hối hả của phố thị, chuyến hành trình về với Rừng tràm Trà Sư (An Giang) chính là một "liều thuốc" tinh thần vô giá. Hãy nghe Nguyễn Trần Đình Huy (An Giang) một travel blogger nổi tiếng bật mí .
Màu xanh của bình dị
Lần này, điểm đến tôi chọn không phải là một bãi biển ồn ào hay những mỏm núi mù sương, mà là một không gian ngập tràn sắc xanh lục của miền Tây Nam Bộ - Rừng tràm Trà Sư ở An Giang.
Trải nghiệm đầu tiên và cũng là điều không thể bỏ lỡ ở Trà Sư chính là ngồi thuyền len lỏi vào sâu trong rừng. Ở chặng đầu, tôi lên một chiếc tắc ráng - loại thuyền máy đặc trưng của người dân miền Tây. Tiếng động cơ xé toạc bầu không gian yên ả, rẽ đôi dòng nước để đưa đoàn chúng tôi tiến nhanh vào khu vực bên trong. Hai bên bờ, những gốc tràm đứng sừng sững, đan lớp rễ ngoằn ngoèo cắm sâu xuống mặt nước như những bức tường thành vững chãi bảo vệ khu rừng.

Rừng tràm Trà Sư - An Giang (Ảnh: sưu tầm)
Nhưng điều kỳ diệu thực sự chỉ bắt đầu khi tôi chuyển từ tắc ráng sang chiếc xuồng ba lá nhỏ xinh do các cô chú người bản địa tận tay cầm chèo. Ngay khi tiếng động cơ tắt lịm, không gian ngay lập tức nhường chỗ cho tiếng chim hót lảnh lót trên tán cây và tiếng rẽ nước róc rách nhịp nhàng từ mái chèo. Trước mắt tôi lúc này là một tấm thảm nhung xanh mướt khổng lồ được dệt nên từ hàng triệu cánh bèo cám và bèo tai tượng.
Ngồi trên xuồng, tôi khẽ vươn tay chạm vào mặt nước mát lạnh, đưa mắt ngắm những tia nắng xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng nhảy múa trên mặt bèo. Thi thoảng, cô lái đò lại nhiệt tình chỉ cho tôi xem một tổ chim nấp kỹ trong nhánh tràm, hay kể rôm rả vài câu chuyện về cuộc sống giản dị của người dân mùa nước nổi.
Là người đam mê nhiếp ảnh, Trà Sư không làm tôi thất vọng. Ngay từ khu vực cổng vào và bến thuyền, tôi đã bị ấn tượng bởi "Thành phố Bồ Câu" với hàng trăm chú bồ câu bay lượn rợp trời. Chỉ cần thả một chút thức ăn trên tay, bạn sẽ dễ dàng bắt trọn khoảnh khắc tung cánh vô cùng lãng mạn, mang lại những bức ảnh “sống ảo” tựa như đang ở một quảng trường châu Âu nào đó ngay giữa lòng An Giang.

Rừng tràm Trà Sư - An Giang (Ảnh: sưu tầm)
Sau khi luồn lách dưới những tán cây gầm thấp, tôi quyết định đổi góc nhìn bằng cách chinh phục Tháp Vọng Cảnh - đài quan sát nằm ngay khu vực trung tâm của rừng tràm. Quãng đường leo lên những bậc thang có khiến tôi thở dốc một chút, nhưng phần thưởng chờ đón trên đỉnh tháp lại vô cùng xứng đáng.
Từ độ cao hàng chục mét, phóng tầm mắt ra xa, cả một vùng Trà Sư mênh mông như một biển lá xanh lục bảo ngút ngàn đập ngay vào mắt. Gió lùa lồng lộng mang theo hơi nước mát rượi, xua tan hoàn toàn cái oi bức của miền Nam. Chạm mắt vào ống viễn vọng được đặt sẵn trên tháp, tôi thấy rõ mồn một dãy Thất Sơn (núi Cấm, núi Sam) uy nghi ẩn hiện xa xa, thấy cả những ngôi làng Khmer bình yên bọc quanh khu rừng.

Rừng tràm Trà Sư - An Giang (Ảnh: sưu tầm)
Rời xa Trà Sư khi mặt trời đã ngả bóng sẫm, hành trang tôi mang về Sài Gòn không chỉ là hàng trăm bức ảnh rực rỡ, mà còn là một tâm hồn đã được "chữa lành", sạc đầy những năng lượng tích cực nhất. Nếu một ngày bạn thấy mỏi mệt với nhịp sống hối hả ngoài kia, hãy thử một lần xách balo về với Rừng tràm Trà Sư, bước lên chiếc xuồng ba lá bé nhỏ, để dòng nước và sắc xanh thẳm nơi đây dịu dàng ôm lấy.


























