Có những mùa trong năm khiến lòng người vương vấn mãi không thôi và với tôi, mùa dã quỳ ở Gia Lai chính là thời khắc đẹp nhất để nhớ, để thương và để trở về với đại ngàn nguyên sơ. Hãy nghe Trần Thị Trà My (Gia Lai) một travel blogger nổi tiếng bật mí .
Tháng 11,khi những cơn gió se lạnh bắt đầu tràn về từ dãy Trường Sơn hùng vĩ,cũng là lúc đất trời Gia Lai bừng lên sắc vàng rực rỡ của hoa dã quỳ. Với một người con của phố núi Pleiku,dã quỳ không chỉ là một loài hoa dại. Nó là linh hồn của cao nguyên,là ký ức tuổi thơ,là nụ cười của mẹ trong những buổi sáng sương giăng mờ lối,và là lời gọi thiết tha của quê hương mỗi độ cuối năm.
Hoa dã quỳ ở Gia Lai nở rộ nhất vào khoảng giữa tháng 11,khi nắng không còn gay gắt mà chỉ dịu dàng như ánh mắt người con gái Bahnar e ấp sau mái tóc dài. Từng triền đồi ở Chư Đăng Ya,Biển Hồ,hay những cung đường quanh co dẫn về Mang Yang,Kông Chro… đều phủ kín một màu vàng ấm áp. Dã quỳ không cần chăm bón,không cần ai nâng niu,chúng vẫn kiêu hãnh vươn mình giữa đất đỏ bazan,như con người Tây Nguyên mạnh mẽ mà hiền hòa.
Lễ hội hoa dã quỳ Gia Lai (Ảnh: sưu tầm)
Lễ hội hoa dã quỳ ở Gia Lai năm nay 2025 được tổ chức cùng Ngày hội Di sản Văn hóa Việt Nam,từ 17-11 đến 23-11 tại Quảng trường Đại Đoàn Kết (Pleiku). Cảm giác đứng giữa quảng trường rộng lớn,nghe tiếng cồng chiêng ngân lên giữa không gian mênh mông,lòng mình bỗng trào dâng cảm giác khó tả. Tiếng chiêng ấy tưởng như tiếng gọi của tổ tiên,vang vọng từ núi rừng,hòa vào sắc vàng của hoa,gợi nhắc ta về một miền ký ức thiêng liê
Năm nay,lễ hội mang một ý nghĩa đặc biệt. Sau những thiệt hại nặng nề do bão số 13,Gia Lai không chỉ tổ chức lễ hội để vui,mà còn để "chia sẻ và hồi sinh". Thông điệp “Bảo vệ môi trường,bảo vệ rừng đầu nguồn để thích ứng với biến đổi khí hậu” không chỉ là lời kêu gọi,mà là nỗi trăn trở của những người con sống cùng rừng,cùng suối,cùng đất mẹ.
Năm 2025 cũng đánh dấu 20 năm Không gian văn hóa cồng chiêng Tây Nguyên được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại. Trong khuôn khổ lễ hội,những tiếng chiêng,tiếng trống,điệu xoang của người Bahnar,Jrai,Ê Đê lại vang lên,làm say lòng bao du khách.
Lễ hội hoa dã quỳ Gia Lai (Ảnh: sưu tầm)
Không chỉ có hoa và chiêng,Tuần lễ hoa dã quỳ - Di sản Gia Lai còn là bức tranh đa sắc của văn hóa và nghệ thuật. Tôi háo hức chờ đợi được chiêm ngưỡng triển lãm ảnh “Đất và người Gia Lai - Những sắc màu mới”,nơi từng khung hình như một lát cắt của cuộc sống. Từ đôi tay chai sạn đang giã cà phê,đến ánh mắt trẻ thơ trong buôn làng.
Tôi cũng mong được ghé triển lãm “Giao hòa” - nơi những tác phẩm mỹ thuật của họa sĩ Xu Man và nhiều nghệ sĩ khác mang đến góc nhìn tinh tế về sự giao thoa giữa hiện đại và truyền thống.
Bên cạnh đó còn có những hoạt động thể thao hấp dẫn khác như chinh phục đỉnh núi lửa Chư Đăng Ya,giải chạy “Gia Lai City Trail – Giấc mơ đại ngàn”,hội đua thuyền độc mộc trên sông Pô Cô hay những trò chơi dân gian như kéo co,đi cà kheo,ném còn… Tất cả như đưa tôi trở lại thời tuổi thơ,nơi tiếng cười vang vọng khắp buôn làng,nơi niềm vui đến từ những điều giản dị nhất.
Lễ hội hoa dã quỳ Gia Lai (Ảnh: sưu tầm)
Từ 14-11 đến 16-11,khu vực sân nhà rông làng Ia Gri (xã Biển Hồ) sẽ trở thành không gian ẩm thực đậm chất bản địa. Tôi vẫn nhớ mùi cơm lam nướng thơm lừng,vị cà đắng nấu thịt rừng cay nồng,chén rượu cần men lá khiến lòng người lâng lâng. Ẩm thực Gia Lai không cầu kỳ,nhưng chứa đựng tình cảm mộc mạc,chân chất như người phố núi.
Lễ hội hoa dã quỳ không chỉ là dịp ngắm nhìn sắc hoa,mà là hành trình trở về với thiên nhiên,với văn hóa và chính tâm hồn mình. Tôi mong rằng,khi bạn đặt chân đến Gia Lai mùa này,bạn sẽ cảm nhận được mùi đất đỏ sau cơn mưa,tiếng gió thổi qua rừng thông Biển Hồ,và ánh vàng của dã quỳ như ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim.
Giữa nhịp sống hối hả của phố thị,đôi khi ta quên mất rằng thiên nhiên luôn dang tay chờ đón. Hãy để Gia Lai - mùa dã quỳ nở trở thành nơi bạn dừng lại một chút,hít hà mùi gió núi,lắng nghe tiếng chiêng và thấy mình nhỏ bé giữa đại ngàn bao la.