Có những vùng đất không cần đợi đến đúng “mùa đẹp” để yêu, bởi mỗi thời khắc trôi qua đều mang một vẻ quyến rũ riêng. Và Gia Lai chính là một nơi như thế. Hãy nghe Trần Thị Trà My (Gia Lai) một travel blogger nổi tiếng bật mí .
Mùa xuân: Tiếng cồng chiêng và men say lễ hội
Nếu hỏi tôi đâu là lúc Gia Lai có "hồn" nhất, tôi sẽ chọn mùa xuân - mùa của những lễ hội.
Khi vụ mùa đã thu hoạch xong, lúa đã đầy kho, cà phê đã phơi khô, người Jrai và Ba Na bắt đầu những ngày hội của cộng đồng. Đây là lúc không gian đại ngàn vang vọng tiếng cồng chiêng. Tôi đã từng may mắn được tham dự một lễ Mừng lúa mới tại một bản làng nhỏ. Cảm giác ngồi bên bếp lửa bập bùng, vít cần rượu ghè ngòn ngọt, cay cay và lắng nghe tiếng chiêng trầm hùng là một trải nghiệm "nổi da gà" thực sự.
Tiếng cồng chiêng không chỉ là âm nhạc, nó là sự kết nối giữa con người với thần linh, giữa người sống và tổ tiên. Mùa lễ hội ở Gia Lai không xô bồ, ồn ào theo kiểu thương mại hóa. Nó vẫn giữ được nét mộc mạc, chân chất. Bạn sẽ thấy những chàng trai, cô gái trong trang phục thổ cẩm rực rỡ, tay nắm tay nhảy múa quanh cây nêu.
Vẻ đẹp của mùa lễ hội nằm ở sự gắn kết và văn hóa truyền thống sâu sắc. Đây là thứ mà khó có thể cảm nhận được nếu chỉ đi lướt qua các địa danh du lịch nổi tiếng mà không thực sự hòa mình vào đời sống, sinh hoạt của người dân bản địa.

Vẻ đẹp của Gia Lai (Ảnh: sưu tầm)
Tháng 11: Khi sắc vàng Dã Quỳ phủ kín cao nguyên
Nếu bạn là người yêu cái nắng hanh hao và sự rực rỡ, hãy đến Gia Lai vào tháng 11. Đây là thời điểm bắt đầu mùa khô, và cũng là lúc Gia Lai bước vào mùa nhan sắc rực rỡ nhất trong năm: Mùa hoa Dã Quỳ.
Lần đầu tiên đặt chân đến Núi lửa Chư Đăng Ya vào một buổi sáng tháng 11. Con đường dẫn vào chân núi không còn là màu đất đỏ đơn điệu, mà được bao phủ bởi hai hàng dã quỳ nở rộ, vàng rực đến chói mắt. Loài hoa này lạ lắm, nó mang một vẻ đẹp hoang dại, kiên cường đúng như cái tên của nó. Chẳng cần ai chăm bón, cứ đến hẹn lại lên, khi cơn gió lạnh đầu mùa tràn về thì hoa bung nở.
Đứng trên miệng núi lửa đã tắt hàng triệu năm, nhìn xuống những thảm hoa vàng trải dài xen lẫn với những ruộng ngô, ruộng dong riềng xanh mướt, tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng. Cái đẹp ở đây không phải sự sắp đặt chỉn chu của bàn tay con người, mà là sự hào phóng của thiên nhiên.
Mùa này, thời tiết Gia Lai cực chiều lòng người. Trời xanh ngắt không một gợn mây, không khí se lạnh vào sáng sớm và đêm muộn, nhưng ban ngày lại ngập tràn nắng ấm. Đây là lúc tuyệt nhất để trekking nhẹ nhàng lên đỉnh núi, hay đơn giản là chạy xe máy lang thang qua những cung đường đèo, để gió cao nguyên thốc vào mặt, mang theo mùi cỏ cháy ngai ngái.

Vẻ đẹp của Gia Lai (Ảnh: sưu tầm)
Cuối năm: Mùa cà phê chín đỏ
Khi những cánh hoa dã quỳ bắt đầu tàn cũng là lúc Gia Lai chuyển mình sang một tông màu trầm ấm hơn, no đủ hơn: Mùa cà phê chín.
Khác với vẻ đẹp lãng mạn của mùa hoa, mùa cà phê chín mang lại cho tôi cảm xúc về sự sống và sự lao động. Đi dọc những con đường đất đỏ vào những ngày tháng 12, bạn sẽ thấy màu đỏ thẫm của những chùm quả cà phê trĩu nặng trên cành.
Tôi từng ghé thăm một nông trại cà phê của người dân địa phương vào mùa này. Không khí hối hả, nhộn nhịp khác hẳn sự tĩnh lặng thường ngày. Mùi cà phê tươi, mùi đất, và cả mùi mồ hôi của những người nông dân quyện vào nhau tạo nên một thứ hương vị rất đặc trưng. Trải nghiệm tuyệt vời nhất không phải là uống một ly cà phê trong quán máy lạnh, mà là được tự tay hái những quả chín mọng, nghe người dân kể về một năm "được mùa" hay "mất giá".
Đến Gia Lai mùa này, bạn sẽ hiểu rằng cà phê không chỉ là một thức uống, nó là máu thịt, là hơi thở của vùng đất này. Và vẻ đẹp của mùa cà phê chín chính là vẻ đẹp của sự trù phú, của niềm tin và hy vọng trên gương mặt những con người bám đất, bám rừng.

Vẻ đẹp của Gia Lai (Ảnh: sưu tầm)
Gia Lai dạy tôi hiểu rằng, vẻ đẹp của một vùng đất không nằm ở sự hào nhoáng, mà ở nhịp sống bền bỉ và chân thành của con người gắn bó với đất đai. Và có lẽ, ai đã một lần đến đây thì cũng sẽ muốn quay lại, không phải để đi thêm, mà để ở lâu hơn với mảnh đất cao nguyên này.