Có những vẻ đẹp ở Gia Lai không nằm trên bản đồ du lịch, mà chỉ hiện ra khi ta đi chậm lại, như rừng cao su mùa thay lá, lặng lẽ mà đủ khiến người ta nhớ rất lâu. Hãy nghe Trần Thị Trà My (Gia Lai) một travel blogger nổi tiếng bật mí .
Tôi rời trung tâm Pleiku vào một buổi sáng se lạnh, khi sương vẫn còn vương nhẹ trên những tán cây ven đường. Con đường dẫn tôi đi không phải đến một thắng cảnh nổi tiếng nào, cũng không có bảng chỉ dẫn du lịch hay quán xá đông đúc. Tôi chỉ đơn giản chạy xe về phía những cánh rừng cao su, nơi mà với người Gia Lai như tôi, vừa quen thuộc, vừa có gì đó rất dễ bị bỏ quên.

Rừng cao su mùa thay lá ở Gia Lai (Ảnh: sưu tầm)
Những ngày này, rừng cao su đang vào mùa thay lá. Không khí dường như nhẹ hơn, có chút hanh hao của cuối năm. Con đường đất đỏ dẫn vào rừng cũng yên ắng hơn thường lệ. Không còn tiếng người cạo mủ lúc sáng sớm, không còn những bước chân vội vã. Tất cả chậm lại, như thể khu rừng đang bước vào một giấc nghỉ dài.
Rồi khi đi sâu hơn, những hàng cao su thẳng tắp kéo dài đến tận cuối tầm nhìn. Thân cây xám nâu, trơ cành, xen lẫn những tán lá còn sót lại đang chuyển màu. Không còn màu xanh quen thuộc, thay vào đó là vàng nhạt, đỏ sậm, đôi khi là một chút cam ấm. Dưới chân, lá rụng phủ kín lối đi, dày đến mức mỗi lần bánh xe lăn qua lại phát ra âm thanh khô giòn.
Cái cảm giác giẫm lên lớp lá khô ấy, thật khó diễn tả. Nó không chỉ là âm thanh, mà còn là một thứ ký ức rất cũ, như thể mình đã từng đi qua những mùa như thế này từ rất lâu rồi. Có lẽ vì tôi sinh ra ở Gia Lai, nên những hình ảnh này vốn đã nằm đâu đó trong trí nhớ, chỉ là trước đây tôi không đủ chậm để nhận ra.
Rừng cao su mùa thay lá ở Gia Lai (Ảnh: sưu tầm)
Mùa cao su thay lá thường bắt đầu từ cuối tháng 12 và kéo dài đến khoảng tháng 3. Đây là thời điểm cây ngừng khai thác mủ để nghỉ ngơi, phục hồi. Vì thế mà cả khu rừng cũng “nghỉ” theo. Không còn nhịp sống lao động quen thuộc, không còn ánh đèn pin lấp loáng trong đêm sớm. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng rất rõ ràng.
Chính sự tĩnh lặng đó làm cho khung cảnh trở nên khác biệt. Ánh nắng len qua những cành trơ lá, chiếu xuống nền đất thành từng mảng sáng tối đan xen. Có những đoạn, ánh sáng vàng nhẹ phủ lên lớp lá khô, khiến cả con đường như được nhuộm một màu ấm áp.
Khung cảnh này khiến tôi cảm giác vừa gần vừa xa. Gần vì mình đã từng đi qua những con đường như thế này rất nhiều lần trong đời. Xa vì chưa bao giờ thực sự dừng lại để nhìn nó một cách trọn vẹn.

Rừng cao su mùa thay lá ở Gia Lai (Ảnh: sưu tầm)
Nhiều người đến đây tìm những điểm du lịch nổi tiếng, những thác nước, hồ nước, hay núi lửa. Nhưng đôi khi, những thứ đẹp nhất lại nằm ở những nơi rất bình thường, như một cánh rừng cao su ven đường, nơi người ta thường đi qua mà không dừng lại. Có lẽ vì quen thuộc quá nên người ta dễ bỏ quên.
Tôi quay lại nhìn con đường mình vừa đi qua, lá vẫn rơi, rất nhẹ. Ánh sáng vẫn đổ xuống từng khoảng nhỏ. Con đường phía trước còn dài, nhưng trong đầu tôi vẫn còn giữ lại hình ảnh của buổi sáng hôm đó, một buổi sáng rất bình thường ở Gia Lai, nhưng đủ để khiến tôi nhận ra rằng quê hương mình không chỉ là nơi để trở về, mà còn là nơi để khám phá lại, theo một cách chậm rãi hơn.