Giữa nắng gió đại ngàn Chư Sê, thác Phú Cường hiện ra như một dải lụa trắng nằm vắt vẻo trên đá núi, thu hút bước chân người lữ khách Hãy nghe Trần Thị Trà My (Gia Lai) một travel blogger nổi tiếng bật mí .
Tôi luôn tin rằng, mỗi thác nước đều có một linh hồn riêng. Có những ngọn thác ồn ào như một đứa trẻ, có ngọn lại e ấp như thiếu nữ. Nhưng với Phú Cường, ngay từ cái tên và nguồn gốc địa chất của nó đã gợi lên trong tôi sự tò mò về một vẻ đẹp gai góc, mạnh mẽ.

Thác Phú Cường - Gia Lai (Ảnh: sưu tầm)
Đường đến Phú Cường không quá khó đi, nhưng đủ xa để người ta rũ bỏ hết những ồn ào phố thị lại phía sau lưng. Chư Sê đón tôi bằng cái gió lồng lộng và những vườn hồ tiêu bạt ngàn.
Người dân bản địa kể rằng, thác Phú Cường được hình thành trên nền một ngọn núi lửa đã ngừng hoạt động từ xa xưa. Dòng chảy của thác chính là hành trình của nước đi qua những vết nứt gãy của vỏ trái đất, nơi mà hàng triệu năm trước, dòng dung nham nóng chảy đã từng tuôn trào.
Để tiếp cận chân thác, tôi phải vượt qua một con dốc khá dài. Trước đây, nghe nói đường xuống rất gian nan, phải bám cây leo đá. Nhưng giờ đây, khu du lịch sinh thái đang hình thành, một hệ thống cầu thang chắc chắn đã được dựng lên. Dù tiện lợi, nhưng tôi vẫn thèm cái cảm giác được chạm tay trần vào đất đá, tự mình dò dẫm lối đi.
Càng đi xuống sâu, tiếng thác chảy càng càng nghe rõ hơn. Không khí bắt đầu loãng ra, mát lạnh và ẩm ướt. Và rồi, sau khúc quanh cuối cùng, Phú Cường hiện ra, choáng ngợp và đầy kiêu hãnh.

Thác Phú Cường - Gia Lai (Ảnh: sưu tầm)
Tôi đứng lặng người trên bãi đá dưới chân thác. Những phiến đá ở đây không tròn trịa, nhẵn nhụi như ở suối miền xuôi mà sắc cạnh, đen trũi và chồng chất lên nhau thành những hình thù kỳ dị. Chúng nằm đó, lầm lì chịu đựng sức nặng của dòng nước qua bao nhiêu năm tháng. Sự tương phản đập mạnh vào thị giác. Một bên là dòng nước trắng xóa, mềm mại và chuyển động không ngừng. Một bên là vách đá đen cứng cỏi, tĩnh tại.
Người ta ví thác như "dải lụa trắng". Đứng ở đây, ngước mắt nhìn lên nền trời xanh thẳm, thấy dòng nước buông mình xuống giữa màu xanh của rừng già và màu đen của đá núi, tôi buộc phải thừa nhận nó thực sự giống một dải lụa.
Không chỉ có tiếng thác đổ. Nếu lắng nghe, xen lẫn trong tiếng thác chảy là tiếng chim hót véo von từ những tán cây cổ thụ bao quanh. Tiếng suối chảy róc rách ở những nhánh nhỏ phía hạ nguồn đệm thêm vào bản hòa tấu ấy những nốt trầm thư thái. Hơi nước bốc lên mù mịt, phả vào mặt mát lạnh. Mọi mệt mỏi, bụi đường và cả cái nắng oi ả của vùng đất đỏ dường như tan biến hết.

Thác Phú Cường - Gia Lai (Ảnh: sưu tầm)
Tôi đến đây vào thời điểm giao mùa, khi những cơn mưa Tây Nguyên bắt đầu thưa dần nhưng dòng chảy vẫn còn cuồn cuộn. Nghe nói vào mùa mưa (tháng 5 đến tháng 10), Phú Cường hung dữ lắm. Nước đỏ ngầu phù sa, gầm thét như muốn xé toạc cả núi rừng. Còn mùa khô (tháng 11 đến tháng 4), thác lại hiền hòa hơn, dòng nước mỏng manh, trong vắt như tóc người thiếu nữ.
Vẻ đẹp của Phú Cường không chỉ nằm ở hình thức bên ngoài, mà nằm ở câu chuyện của sự hình thành nên con thác. Nó nhắc nhở tôi rằng, ngay cả ở những nơi khắc nghiệt nhất, cằn cỗi nhất, sự sống và cái đẹp vẫn luôn tìm được cách để vươn lên, rực rỡ và kiêu hãnh.
Nếu bạn có dịp đến Gia Lai, đừng chỉ quẩn quanh với Biển Hồ hay hàng thông trăm tuổi. Hãy thử một lần tìm về Chư Sê, xuống tận chân thác Phú Cường, để thấy mình nhỏ bé trước thiên nhiên, và để nghe đá núi kể chuyện về dòng thời gian bất tận. Đó chắc chắn sẽ là một trải nghiệm "chinh phục" đáng giá trong hành trình tuổi trẻ của bạn.